1
00:00:23,672 --> 00:00:26,232
Ahmet điên đang đến.

2
00:01:37,992 --> 00:01:44,227
THỊ TRẤN NHỎ

3
00:02:08,032 --> 00:02:13,584
Dựa trên một câu chuyện của
Emine Ceylan

4
00:02:19,192 --> 00:02:23,788
Chỉnh sửa
Ayhan Ergïrsel

5
00:02:24,672 --> 00:02:29,462
Nhà sản xuất
Sadik lncesu

6
00:02:30,512 --> 00:02:34,824
Sản xuất
Phim NBC

7
00:02:36,112 --> 00:02:40,628
Viết và đạo diễn bởi
Nuri Bilge Ceylan

8
00:03:29,232 --> 00:03:32,542
Chào buổi sáng. -Cảm ơn.
-Tôi thề là thành thật mà nói...

9
00:03:33,432 --> 00:03:35,070
để bảo vệ tuổi trẻ của tôi.

10
00:03:36,432 --> 00:03:40,823
Để tôn trọng người lớn tuổi của tôi.

11
00:03:42,112 --> 00:03:45,502
Để yêu quê hương tôi

12
00:03:45,752 --> 00:03:48,983
và dân tộc.

13
00:03:49,712 --> 00:03:54,547
Lý tưởng của tôi là vươn lên,
để tiến bộ.

14
00:03:55,032 --> 00:03:57,182
O Ataturk

15
00:03:57,312 --> 00:03:59,667
tôi thề

16
00:03:59,792 --> 00:04:02,943
hãy bước đi trên con đường của bạn...

17
00:04:03,712 --> 00:04:05,589
để...để...

18
00:04:05,712 --> 00:04:08,465
về phía

19
00:04:08,592 --> 00:04:11,265
mục tiêu bạn đặt ra.

20
00:04:11,792 --> 00:04:16,627
tôi từ bỏ con người mình
tới Thổ Nhĩ Kỳ.

21
00:04:16,752 --> 00:04:19,505
Anh ấy hạnh phúc quá
ai là người Thổ Nhĩ Kỳ.

22
00:04:19,832 --> 00:04:22,062
Chúc các bạn một ngày tốt lành.
-Cảm ơn.

23
00:05:30,192 --> 00:05:32,706
-Chào buổi sáng!
-Cảm ơn! - Ngồi xuống đi.

24
00:05:51,152 --> 00:05:54,462
Pinar? -Đây.
-Elif? -Đây.

25
00:05:55,312 --> 00:05:59,146
Nazli. -Đây.
Ismail. -Vắng mặt.

26
00:06:18,072 --> 00:06:21,508
Vâng G�khan, đọc đi
đọc to đoạn văn hôm nay.

27
00:06:23,792 --> 00:06:26,989
Tình yêu và lòng trung thành
trong gia đình.

28
00:06:27,112 --> 00:06:29,945
Gia đình giống như
các xã hội nhỏ.

29
00:06:30,072 --> 00:06:32,791
Họ chia sẻ niềm vui nỗi buồn.

30
00:06:32,952 --> 00:06:36,501
Quan hệ gia đình dựa trên
yêu thương, tôn trọng và đoàn kết.

31
00:06:36,632 --> 00:06:40,102
Gia đình là hạt nhân của
dân tộc và xã hội loài người.

32
00:06:40,232 --> 00:06:42,188
Nó là nguồn của
hoà bình xã hội.

33
00:06:42,312 --> 00:06:45,031
Hoà bình và trật tự bên trong
gia đình tỏa ra bên ngoài...

34
00:06:45,152 --> 00:06:48,701
để ảnh hưởng đến toàn xã hội.

35
00:06:50,672 --> 00:06:52,981
Đó là nhiệm vụ của chúng tôi
duy trì cấu trúc này.

36
00:06:53,112 --> 00:06:56,104
Các em ơi, có một
mùi lạ trong phòng?

37
00:06:56,232 --> 00:06:57,824
Đúng. Có mùi.

38
00:06:58,992 --> 00:07:02,541
Mọi người hãy ra ngoài
hộp cơm trưa của bạn.

39
00:07:02,832 --> 00:07:04,345
Đặt chúng trên bàn làm việc.

40
00:07:05,912 --> 00:07:07,425
Một trong những bữa ăn có mùi.

41
00:08:08,832 --> 00:08:12,302
Asiye, em yêu. Phải không bạn
có để ý mùi này không?

42
00:08:13,592 --> 00:08:16,504
Không, tôi không thể
ngửi thấy bất cứ thứ gì.

43
00:08:16,872 --> 00:08:21,309
Điều này có thể đầu độc em, cô gái ạ.
Mẹ bạn nên cẩn thận hơn.

44
00:08:22,552 --> 00:08:24,190
Làm thế nào cô ấy có thể làm điều này?

45
00:08:25,352 --> 00:08:27,661
Hãy đi và vứt nó đi.

46
00:08:28,312 --> 00:08:30,746
tôi sẽ sắp xếp thứ gì đó
khác cho bạn ăn.

47
00:08:31,632 --> 00:08:35,864
Hãy nói với mẹ bạn
phải cẩn thận hơn. Đến.

48
00:09:31,152 --> 00:09:35,031
Chủ đề hôm nay là các quy tắc
điều hành đời sống xã hội. Ai muốn đọc?

49
00:09:35,712 --> 00:09:40,342
Những người khác nên
hãy lắng nghe cẩn thận. Tốt.

50
00:09:40,992 --> 00:09:43,586
Không ai muốn đọc sao?

51
00:09:43,952 --> 00:09:46,022
Vâng, Nazli.

52
00:09:47,432 --> 00:09:49,707
Những quy luật điều chỉnh đời sống xã hội.

53
00:09:49,992 --> 00:09:55,225
Xã hội cần có luật lệ để
mọi người có thể sống trong hòa bình

54
00:09:55,512 --> 00:09:58,026
cùng nhau an toàn.

55
00:09:58,192 --> 00:10:00,706
Những quy định này ngăn cản

56
00:10:00,872 --> 00:10:03,830
cá nhân..

57
00:10:04,032 --> 00:10:07,502
từ hành động ích kỷ
trong xã hội.

58
00:10:07,752 --> 00:10:11,904
Để được sống cùng nhau

59
00:10:12,072 --> 00:10:14,791
trong xã hội của chúng ta

60
00:10:15,032 --> 00:10:18,422
là những quy tắc nhất định
và những hạn chế.

61
00:10:18,552 --> 00:10:22,750
Nếu chúng ta không tuân theo
những quy tắc này

62
00:10:22,952 --> 00:10:26,308
chúng ta phải chịu đựng
hậu quả.

63
00:10:26,472 --> 00:10:30,545
Những quy tắc này
điều chỉnh xã hội

64
00:10:31,152 --> 00:10:35,191
có thể được viết hoặc không được viết.

65
00:10:35,552 --> 00:10:38,225
Mối quan tâm về quy định bất thành văn

66
00:10:38,432 --> 00:10:41,504
phong tục, đạo đức.

67
00:10:43,512 --> 00:10:48,028
Chúng thành hình
tự mình

68
00:10:48,192 --> 00:10:51,468
và được truyền lại từ
thế hệ này sang thế hệ khác...

69
00:10:51,592 --> 00:10:56,620
và được dựa trên
tôn trọng và..

70
00:11:04,352 --> 00:11:05,626
Ismail. lấy
chỗ ngồi của con, con trai.

71
00:11:29,472 --> 00:11:31,030
Pinar. Bây giờ bạn tiếp tục
đọc.

72
00:11:31,872 --> 00:11:33,908
Bắt đầu đọc từ đâu
người bạn đã dừng lại.

73
00:11:34,832 --> 00:11:36,151
Những người còn lại...

74
00:11:36,912 --> 00:11:38,948
theo dõi từ cuốn sách.

75
00:11:40,072 --> 00:11:42,632
Tôi có thể hỏi bất kỳ ai trong số các bạn.
Tiếp tục Pinar.

76
00:11:48,112 --> 00:11:52,424
-Tầm quan trọng của
đoàn kết trong đời sống xã hội.

77
00:11:52,832 --> 00:11:58,987
Đoàn kết có nghĩa là trung thành với
nhau về...

78
00:11:59,312 --> 00:12:04,989
tình cảm, sở thích cá nhân
và những suy nghĩ.

79
00:12:05,272 --> 00:12:09,185
Cảm giác...
thuộc về nhau...

80
00:12:09,352 --> 00:12:11,741
khuyến khích...

81
00:12:12,112 --> 00:12:14,103
sống chung.

82
00:12:14,232 --> 00:12:17,269
Con người không thể sống một mình

83
00:12:18,072 --> 00:12:20,825
và gặp họ
nhu cầu.

84
00:12:21,432 --> 00:12:23,104
Đó là lý do tại sao

85
00:12:23,392 --> 00:12:26,702
mọi người luôn luôn
cần nhau.

86
00:12:28,112 --> 00:12:31,468
Chúng ta nên giúp đỡ người nghèo...

87
00:12:33,752 --> 00:12:36,585
tốt nhất chúng ta có thể...

88
00:12:37,112 --> 00:12:43,108
trực tiếp hoặc
thông qua các tổ chức từ thiện.

89
00:12:53,872 --> 00:12:55,385
Và giúp đỡ...

90
00:12:55,872 --> 00:13:00,070
không chỉ
nghĩa là đưa tiền.

91
00:13:00,552 --> 00:13:03,862
Bởi vì... con người...

92
00:13:04,152 --> 00:13:09,385
cũng cần được hỗ trợ về mặt tinh thần.

93
00:13:09,832 --> 00:13:11,060
Trong lúc khó khăn..

94
00:13:11,192 --> 00:13:12,545
...mọi người...

95
00:13:12,792 --> 00:13:15,590
an ủi nhau..

96
00:13:17,032 --> 00:13:20,183
Mọi người đều có trách nhiệm...

97
00:13:20,512 --> 00:13:23,504
trước nỗi buồn của người khác.

98
00:13:23,712 --> 00:13:26,180
ở một mức độ nhất định.

99
00:13:26,352 --> 00:13:28,627
Họ làm hết sức mình...

100
00:13:28,752 --> 00:13:30,868
để làm cho nhau hạnh phúc.

101
00:13:31,512 --> 00:13:36,188
Họ trải nghiệm
cũng vui vẻ bên nhau...

102
00:13:36,352 --> 00:13:38,707
và chia sẻ nó.

103
00:13:52,832 --> 00:13:54,390
Chia sẻ niềm vui nỗi buồn...

104
00:13:54,592 --> 00:13:56,583
tăng cường...

105
00:13:57,272 --> 00:13:59,149
đoàn kết dân tộc.

106
00:14:09,272 --> 00:14:11,467
Những vấn đề phát sinh...

107
00:14:12,672 --> 00:14:15,106
Một sự ràng buộc như vậy

108
00:14:15,352 --> 00:14:20,426
được gọi là đoàn kết dân tộc.

109
00:19:10,712 --> 00:19:12,623
Có nên ăn mận không
mọc ở nghĩa trang?

110
00:19:23,632 --> 00:19:25,031
Bạn đang bước đi
trên mộ.

111
00:19:37,072 --> 00:19:38,300
Nó nói gì ở đây?

112
00:19:41,632 --> 00:19:44,669
Nó nói những gì nó nói.
Tại sao bạn vẫn quan tâm?

113
00:19:52,912 --> 00:19:55,062
Bạn có thể đọc tốt hơn nếu bạn
phác thảo nó bằng một mảnh gạch đỏ.

114
00:24:26,112 --> 00:24:28,467
Vỏ của nó có bị vỡ không?
-KHÔNG.

115
00:24:30,112 --> 00:24:32,501
-Ngay cả khi một chiếc xe đi
qua nó, nó sẽ không bị vỡ.

116
00:24:41,432 --> 00:24:43,946
Họ chỉ chết nếu bạn
để chúng lộn ngược.

117
00:24:48,432 --> 00:24:50,548
Họ không thể quay
chính họ một lần nữa.

118
00:24:52,112 --> 00:24:54,501
-Tôi cũng cưỡi nó nhé?
-Được rồi, nhưng hãy cẩn thận.

119
00:24:55,712 --> 00:24:57,623
-Nào, di chuyển đi.

120
00:25:00,112 --> 00:25:01,227
Cố lên.

121
00:25:02,512 --> 00:25:03,865
Nó trơn trượt.

122
00:25:14,952 --> 00:25:16,704
Nó thực sự rất mạnh mẽ.

123
00:25:22,192 --> 00:25:24,069
Nó sẽ không thò đầu ra chứ?

124
00:25:26,512 --> 00:25:28,707
Nó sẽ không thò chân ra chứ?

125
00:25:29,472 --> 00:25:33,704
-Nếu nó quên bạn thì có thể.
-Sao nó có thể quên tôi được?

126
00:25:40,272 --> 00:25:42,581
Bạn phải đứng yên
trong một thời gian dài.

127
00:25:52,152 --> 00:25:53,665
Một cái gai đâm vào tôi.

128
00:25:54,632 --> 00:25:57,669
Bạn không thể tìm được nơi nào tốt hơn
hơn là ngôi mộ để đặt nó vào?

129
00:26:01,632 --> 00:26:04,021
Đừng bồn chồn nữa.
Khi đó nó sẽ không xuất hiện.

130
00:26:10,592 --> 00:26:12,105
Đừng di chuyển.

131
00:26:41,032 --> 00:26:43,500
Đó là gì vậy?
-Một khẩu súng trường.

132
00:31:20,032 --> 00:31:21,545
Bố. Họ đang đến.

133
00:31:33,112 --> 00:31:36,149
Bạn đã ở đâu thế? bạn
lại mất dấu thời gian nữa rồi.

134
00:31:36,472 --> 00:31:39,623
Chúng tôi gặp một thợ săn ở
nghĩa trang. Anh ấy biết cha.

135
00:31:40,352 --> 00:31:44,106
- Chắc chắn là Huseyin.
Anh ta săn chim đen ở đó.

136
00:31:44,752 --> 00:31:48,188
Anh ấy muốn gì với những con chim nhỏ bé đó
Tôi sẽ không bao giờ hiểu được.

137
00:31:49,792 --> 00:31:54,104
Không phải tôi đã bảo bạn đến sao
trực tiếp lên. Trời gần tối.

138
00:31:55,112 --> 00:31:57,342
Đừng chà đạp
ngô đấy nhóc.

139
00:31:57,632 --> 00:32:00,863
Hãy đi vòng theo hướng khác. Bạn sẽ
bị bắn vào một ngày nào đó.

140
00:32:01,072 --> 00:32:03,586
Nhưng chúng ta băng qua cánh đồng
không giẫm nát ngô.

141
00:32:03,752 --> 00:32:05,549
Đừng phóng đại.
Sẽ không có gì xảy ra.

142
00:32:08,272 --> 00:32:10,183
Con không bao giờ biết đâu con trai.

143
00:32:10,472 --> 00:32:13,350
Cánh đồng ngô rất nguy hiểm.

144
00:32:14,832 --> 00:32:18,029
Vào đúng một buổi tối như vậy
như thế này, Ismail từ...

145
00:32:18,232 --> 00:32:21,622
Torhasan đã nói dối
chờ lợn rừng và...

146
00:32:22,312 --> 00:32:26,191
khi anh nghe thấy tiếng xào xạc
âm thanh anh kéo để kích hoạt.

147
00:32:26,712 --> 00:32:29,909
Anh ấy nhìn. Đó là
Con trai của Kasirahmet.

148
00:32:30,632 --> 00:32:36,150
Anh ấy bị thương nặng
và tử vong trên đường đến bệnh viện.

149
00:32:37,792 --> 00:32:41,626
Bạn nên tránh các lĩnh vực.
Anh ấy bằng tuổi Ali.

150
00:32:42,152 --> 00:32:44,302
Bạn nên bám vào con đường.

151
00:32:44,592 --> 00:32:48,426
Người thợ may đã làm xong quần của tôi chưa?
-Đúng. -Tốt.

152
00:32:49,032 --> 00:32:52,547
-Là 50 lira. -Cái gì?
-Anh ấy nói anh ấy muốn 50 lira.

153
00:32:54,232 --> 00:32:56,302
50 lira?
-50.

154
00:33:00,432 --> 00:33:03,344
Bạn đã đặt viền áo lên chưa?
-Vâng.

155
00:33:12,712 --> 00:33:15,943
Hãy để anh ấy đưa cho tôi 50 lira,
và anh ấy có thể giữ chiếc quần.

156
00:33:20,672 --> 00:33:24,267
Tất cả những gì anh ấy làm là bật lên
chân và thả eo.

157
00:33:24,952 --> 00:33:26,670
Ôi trời ơi!

158
00:33:27,552 --> 00:33:30,271
Bạn không thể có được bất cứ điều gì
bị thay đổi nữa

159
00:33:31,112 --> 00:33:36,140
- Đưa cho đứa trẻ 50 lira.
-Đừng có buồn cười thế.

160
00:33:37,912 --> 00:33:39,425
Vậy chiếc quần sẽ ở lại đó phải không?

161
00:33:46,712 --> 00:33:50,944
Tôi không còn tóc nữa. tôi đã đi đến
thợ cắt tóc. Anh ta vừa cắt hai lần.

162
00:33:51,472 --> 00:33:52,700
Và bao nhiêu?

163
00:33:52,872 --> 00:33:55,306
50 lira. Thật nực cười.

164
00:33:55,752 --> 00:33:58,550
Tôi sẽ không trả anh ta 50.

165
00:33:59,632 --> 00:34:03,545
Như thể anh ấy đang bán một cánh đồng cho tôi.
- Cái thứ chết tiệt này...

166
00:34:06,512 --> 00:34:08,946
Khi tôi trả 20 lira
cho ngôi nhà của chúng ta...

167
00:34:09,192 --> 00:34:13,902
mọi người đều nói nó đắt tiền.
Đó là vào năm mười chín...

168
00:34:15,752 --> 00:34:19,267
Khi tôi ở Mỹ một đô la
ít hơn một lira. - Ali, tới đây!

169
00:34:19,432 --> 00:34:22,344
-Cái gì vậy?
- Đến đây tôi bảo.

170
00:34:22,712 --> 00:34:25,351
Một thợ cắt tóc gầy gò từng
đến làng...

171
00:34:26,152 --> 00:34:29,030
vào mùa hè và vào mùa đông.

172
00:34:29,672 --> 00:34:33,506
Anh ấy sẽ cắt tóc cho bạn
một vài quả cà chua.

173
00:34:36,152 --> 00:34:39,269
Anh ấy luôn cảm ơn mọi người.

174
00:34:39,712 --> 00:34:42,101
tôi chưa bao giờ nghe thấy anh ấy
phàn nàn một lần.

175
00:34:42,992 --> 00:34:45,381
Bây giờ anh chàng đang ngồi trong cửa hàng của mình...

176
00:34:45,512 --> 00:34:48,709
và bạn phải đi đến chỗ anh ấy.
Hai cú nhấp chuột và anh ta muốn 50 lira.

177
00:34:50,072 --> 00:34:52,461
Ai có thể mua được nó?

178
00:35:35,632 --> 00:35:39,068
Anh ấy chỉ lật lên và
ôm lấy eo một chút.

179
00:36:37,672 --> 00:36:40,789
Thời gian đã trôi qua biết bao.
Tôi khó có thể tin được điều đó.

180
00:36:41,112 --> 00:36:42,830
Đó là cuộc sống.

181
00:36:43,552 --> 00:36:45,907
Chúng tôi còn hơn thế nữa
tràn đầy năng lượng trước đó.

182
00:36:46,112 --> 00:36:49,422
tôi còn trẻ và
mạnh mẽ rồi đó.

183
00:36:49,792 --> 00:36:54,070
Tôi chỉ mới 15 tuổi. Nhưng chiến tranh vẫn tiếp diễn,
vậy ai quan tâm đến tuổi tác.

184
00:36:54,192 --> 00:36:58,424
tôi, người chưa bao giờ vượt ra ngoài
những ngọn đồi quanh làng...

185
00:36:58,912 --> 00:37:04,430
thấy mình ở Istanbul. Họ đưa chúng tôi
trên một chuyến tàu ở ga Sirkeci.

186
00:37:04,832 --> 00:37:09,781
Đó chắc hẳn là ga Haydarpasha.
- Lúc đó rất đông.

187
00:37:10,392 --> 00:37:14,863
Nhiều chàng trai thích tôi chưa từng rời xa
làng của họ đã ở đó.

188
00:37:15,592 --> 00:37:19,267
Một cậu bé người Kurd
tiếp tục theo dõi tôi.

189
00:37:19,952 --> 00:37:23,547
Tôi đã kết bạn với anh ấy.
Tên anh ấy là gì?

190
00:37:23,872 --> 00:37:26,625
Anh ấy hơi đơn giản
nhưng anh ấy có một lò sưởi tốt.

191
00:37:26,752 --> 00:37:29,346
- Xin Chúa phù hộ cho anh ấy nếu anh ấy còn sống.
-Nusaybin đâu?

192
00:37:29,592 --> 00:37:31,310
-Cái gì?
-Ở Irắc.

193
00:37:31,472 --> 00:37:34,589
Điều gì đã xảy ra sau đó?
-Chúng ta lên đường tới Mosul.

194
00:37:34,752 --> 00:37:37,630
Đã có sự nghèo đói
ở những phần đó.

195
00:37:37,872 --> 00:37:42,821
Chúng tôi xin đồ ăn từ dân làng
nhưng họ chỉ nói ''maho''.

196
00:37:43,112 --> 00:37:45,910
''Maho'' có nghĩa là ''không có gì''.

197
00:37:46,752 --> 00:37:50,870
Chúng tôi đã hỏi ở những ngôi nhà khác
nhưng nó lại là ''maho''.

198
00:38:20,992 --> 00:38:23,301
Anh đào đã hết
đầu năm nay.

199
00:38:23,752 --> 00:38:26,983
Không chỉ có quả anh đào,
bạn biết đấy. Quả mâm xôi cũng vậy.

200
00:38:29,032 --> 00:38:31,341
tôi đang đi qua dưới
cây anh đào ngày hôm qua..

201
00:38:31,472 --> 00:38:34,032
và một âm thanh phát ra từ phía trên.
- Đó có phải là một con sóc không?

202
00:38:34,952 --> 00:38:37,022
tôi cũng nghĩ vậy

203
00:38:37,472 --> 00:38:39,269
nhưng đó là một con rắn.

204
00:38:39,552 --> 00:38:43,227
-Rắn? Loại rắn gì?
-Một con rắn xám khổng lồ.

205
00:38:43,912 --> 00:38:46,301
Nó đang làm gì vậy
trên cây tôi không thể tưởng tượng được.

206
00:38:46,432 --> 00:38:48,263
Mọi thứ đều
dạo này lạ quá.

207
00:38:48,432 --> 00:38:50,582
Ngay cả quả óc chó
không chín đúng lúc.

208
00:38:52,512 --> 00:38:55,265
- Đàn sếu không còn đến nữa.
-Tại sao?

209
00:38:55,552 --> 00:38:59,067
-Không biết. các
có lẽ là thuốc trừ sâu.

210
00:39:00,632 --> 00:39:02,065
Sau đó chuyện gì đã xảy ra vậy bố?

211
00:39:08,712 --> 00:39:12,944
Cái cơn ho chết tiệt đó. tôi không thể
thoát khỏi nó

212
00:39:13,712 --> 00:39:17,705
Tôi đã ở đâu?
-Bạn đã đến Mesopotamia, Baghdad.

213
00:39:19,072 --> 00:39:21,586
Vâng. Chúng tôi đã đến vùng đồng bằng đó...

214
00:39:21,912 --> 00:39:24,665
và vượt qua điều đó
đồng bằng dài như sa mạc...

215
00:39:25,552 --> 00:39:27,508
và đến Kutulenmare...

216
00:39:28,232 --> 00:39:31,747
gần Bát-đa.
Chúng tôi đã ở đó.

217
00:39:32,832 --> 00:39:35,471
Chúng tôi bất ngờ gặp phải
người Anh.

218
00:39:37,472 --> 00:39:41,784
Chúng tôi đã đánh bại họ mặc dù
chúng tôi đói và khát.

219
00:39:43,192 --> 00:39:45,706
Và bạn có biết gì không
xảy ra tiếp theo?

220
00:39:46,752 --> 00:39:52,429
Chỉ huy người Anh đã tự sát.
-Anh ấy không thể chịu đựng được thất bại.

221
00:39:52,872 --> 00:39:56,148
Nhưng khi quân tiếp viện của họ
đến nơi, họ đánh chúng tôi.

222
00:39:56,432 --> 00:40:01,870
Chúng ta đã có thể thắng nếu
chúng tôi đã không bị đói.

223
00:40:03,552 --> 00:40:07,022
Sau đó chúng tôi bị bắt làm tù binh.

224
00:40:07,792 --> 00:40:11,387
Họ đưa chúng tôi
trên một con tàu đến Ấn Độ.

225
00:40:12,072 --> 00:40:15,701
Từ Bombay chúng tôi bị bắt
bằng tàu hỏa đến Semerpor.

226
00:40:16,072 --> 00:40:19,303
Chúng tôi làm việc ở đó với tư cách là người xây dựng
người lao động.

227
00:40:19,672 --> 00:40:22,186
Tôi đã yếu đến nỗi..

228
00:40:22,632 --> 00:40:25,544
tôi thậm chí không thể mang theo
hai viên gạch trên lưng tôi.

229
00:40:25,672 --> 00:40:28,106
Thậm chí điều đó đã là quá nhiều.

230
00:40:28,752 --> 00:40:33,462
Người bảo vệ người Anh không ngừng hét lên:
'' Cố lên Joe, cố lên Joe.''

231
00:40:34,432 --> 00:40:37,868
Thực ra, nếu chúng ta có thể cho ăn
bản thân chúng ta một cách đúng đắn, chúng ta sẽ...

232
00:40:37,992 --> 00:40:42,190
quét sạch tiếng Anh.
Nhưng chúng tôi không còn sức lực.

233
00:40:44,072 --> 00:40:50,261
Hầu hết chúng ta đều chết vì
đói khát hay bệnh tật.

234
00:40:57,672 --> 00:41:00,744
-Mấy con chó rừng chết tiệt đó là
lại xuống suối.

235
00:41:01,512 --> 00:41:04,822
Chúng là những sinh vật xảo quyệt.
Họ ẩn náu vào ban ngày.

236
00:41:04,952 --> 00:41:09,468
Chắc hẳn họ đang đói
đi xuống suối.

237
00:41:12,952 --> 00:41:17,901
Là may mắn hay định mệnh
điều đó đã đưa tôi trở lại, tôi không biết.

238
00:41:18,872 --> 00:41:21,067
tôi đã trở lại an toàn

239
00:41:21,752 --> 00:41:23,947
nhưng tôi chẳng có gì cả.

240
00:41:24,712 --> 00:41:26,430
Có gì để làm vậy?

241
00:41:50,992 --> 00:41:53,301
Có lẽ sẽ tốt hơn
nếu cậu không quay lại.

242
00:41:53,472 --> 00:41:56,509
Bạn đã quay lại và sau đó thì sao?
Bạn có nhận được phần thưởng cho việc đó không?

243
00:41:57,632 --> 00:42:00,704
Tất cả đều vô ích.
- Saffet.

244
00:42:00,912 --> 00:42:02,789
tôi nghĩ bạn
đã ngủ.

245
00:42:03,312 --> 00:42:05,906
Thật là một cách để nói chuyện, Saffet.

246
00:42:06,112 --> 00:42:08,023
Làm sao bạn có thể nghĩ như vậy?

247
00:42:08,192 --> 00:42:11,502
Nỗi nhớ nhà là một
đau khổ không giống ai.

248
00:42:11,792 --> 00:42:14,260
Ngay cả khi bạn chết đói
đó vẫn là quê hương của bạn.

249
00:42:14,632 --> 00:42:18,591
Hãy nhìn Gobak Ismail.
Anh ấy đã làm việc ở Đức nhiều năm nhưng...

250
00:42:18,832 --> 00:42:21,630
- Dì. Được chôn cất
ở quê hương bạn...

251
00:42:21,752 --> 00:42:25,791
hay không, tại sao phải
dù sao thì nó cũng quan trọng phải không?

252
00:42:26,112 --> 00:42:30,025
Không, bạn còn trẻ

253
00:42:31,112 --> 00:42:35,025
và cách xa cái chết. Đó là lý do tại sao
bạn có thể nói chuyện như vậy

254
00:42:39,112 --> 00:42:40,943
Ý anh là gì?

255
00:42:41,512 --> 00:42:45,983
Khi cái chết đến gần bạn
hãy chuẩn bị tinh thần cho mình.

256
00:42:46,712 --> 00:42:49,545
Bằng không thì không thể chịu nổi.
Bạn phải có niềm tin.

257
00:42:51,792 --> 00:42:54,386
Muốn đi xa thật khó khăn
từ nhà.

258
00:42:54,552 --> 00:42:57,350
và mọi nơi bạn nhìn
là những người xa lạ.

259
00:42:58,152 --> 00:43:02,270
- Đúng đấy. tôi thậm chí không
cảm thấy như ở nhà trong thị trấn.

260
00:43:02,512 --> 00:43:06,983
-Ai biết được tôi sẽ cảm thấy thế nào?
Vậy tại sao lại đi?

261
00:43:07,232 --> 00:43:12,226
Đi đâu cũng vậy..
cùng bầu trời, cùng cây cối.

262
00:43:12,512 --> 00:43:18,189
Nhưng chúng ta vẫn mơ về..
bầu trời của chúng ta, cây cối của chúng ta.

263
00:43:19,152 --> 00:43:21,871
Nhìn! Cái cây khô đằng kia
đã chết

264
00:43:21,992 --> 00:43:24,904
nhưng nó vẫn
đung đưa trong gió.

265
00:43:25,352 --> 00:43:28,708
Tôi tin rằng khi chúng ta chết
chúng ta vẫn là một phần của..

266
00:43:28,952 --> 00:43:32,024
cuộc sống bằng cách này hay cách khác,
giống như cái cây khô đó.

267
00:43:32,712 --> 00:43:37,024
Ở Ấn Độ mẹ tôi thường
xuất hiện và mỉm cười với tôi.

268
00:43:37,272 --> 00:43:42,585
Tôi đã từng đóng băng vì sợ hãi.
Tôi phát hiện ra cô ấy đã chết trong những ngày đó.

269
00:43:44,912 --> 00:43:49,702
-Thứ được gọi là thần giao cách cảm là ..
-Một số người cảm thấy như vậy..

270
00:43:50,472 --> 00:43:55,466
Nếu linh hồn của bạn ở nơi khác
đừng cảm thấy nếu bạn có anh trai.

271
00:43:55,632 --> 00:43:57,384
Có lẽ cách này tốt hơn.

272
00:43:57,552 --> 00:43:59,383
Tại sao tốt hơn?
-Tôi không biết.

273
00:43:59,712 --> 00:44:03,546
tôi không muốn ở lại đây
và thối rữa.

274
00:44:04,152 --> 00:44:06,541
Khi tôi còn trong quân đội
Tôi đã nghĩ về điều đó mọi lúc.

275
00:44:06,712 --> 00:44:09,988
Mọi người luôn
đã thảo luận về những vấn đề này.

276
00:44:10,152 --> 00:44:16,546
Tôi nghĩ tất cả những điều này đều vô ích.
-Vô ích? Vô ích theo cách nào?

277
00:44:16,712 --> 00:44:18,543
Còn gì nữa để làm?

278
00:44:18,872 --> 00:44:22,990
-Đó là quy luật tự nhiên.
Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

279
00:44:24,152 --> 00:44:25,790
Sự tiến hóa.

280
00:44:27,592 --> 00:44:30,709
Chúng ta không nên lãng phí cuộc đời mình.
Chúng ta nên làm việc.

281
00:44:31,152 --> 00:44:35,350
Ông nội đã làm việc cho
năm và anh ấy đã nhận được gì?

282
00:44:35,472 --> 00:44:36,700
Đúng. Đúng vậy.

283
00:44:36,872 --> 00:44:39,591
Nhưng cái gì
chúng ta có thể làm gì khác ngoài công việc?

284
00:44:40,232 --> 00:44:43,827
Và chúng ta còn làm gì nữa
dù sao thì? Hãy nhìn vào bàn tay của tôi.

285
00:44:44,192 --> 00:44:48,231
-Chúng ta thật thiếu sót, và
có rất nhiều việc phải làm.

286
00:44:48,472 --> 00:44:52,909
Nó không có khả năng kết thúc.
-Chúng ta nên thêm những điều mới.

287
00:44:53,592 --> 00:44:58,825
Nhiều truyền thuyết nảy sinh từ Lưỡng Hà,
nơi nền văn minh ra đời.

288
00:45:00,072 --> 00:45:02,711
Bạn thực sự đã ở trong một số
những nơi quan trọng, thưa cha.

289
00:45:05,112 --> 00:45:06,670
Trời có mưa không?

290
00:45:09,352 --> 00:45:10,831
Tôi không nghĩ vậy.

291
00:45:10,952 --> 00:45:13,671
-Tôi cảm thấy có gì đó rơi trên tay mình.
-Khắc đá.

292
00:45:13,912 --> 00:45:17,905
Cái gì?
-Nó cũng bắt đầu ở Mesopotamia.

293
00:45:18,232 --> 00:45:20,109
-Đúng. Đúng vậy.

294
00:45:21,392 --> 00:45:24,862
Cái nôi của nền văn minh.

295
00:45:25,632 --> 00:45:30,387
'' La barceau de la
nền văn minh'' bằng tiếng Pháp.

296
00:45:32,632 --> 00:45:34,702
Sau đó, Babylon chẳng hạn.

297
00:45:35,512 --> 00:45:38,185
Bạn đã thấy Babylon chưa?
-Tôi đã nghe về nó rồi.

298
00:45:38,432 --> 00:45:40,502
Babylon rất quan trọng.

299
00:45:40,912 --> 00:45:42,709
Đó là nơi Alexander
Đại đế đã chết.

300
00:45:42,832 --> 00:45:46,427
Ông đã chinh phục thế giới từ
kết thúc ở tuổi thanh xuân của mình.

301
00:45:46,952 --> 00:45:50,183
Bố ơi, hãy kể cho chúng con nghe chuyện đã xảy ra thế nào
họ qua sông?

302
00:45:50,392 --> 00:45:55,944
- Hãy kể cho chúng tôi nghe về những con voi.
-Được rồi. Hãy lắng nghe sau đó.

303
00:46:00,352 --> 00:46:03,424
Alexander đến
đến sông Hidaspes.

304
00:46:03,832 --> 00:46:09,782
Ở bên kia sông
là Vua Poros, cùng với quân đội của ông ấy.

305
00:46:10,392 --> 00:46:12,860
Alexander đầu tiên
xây dựng trại của mình

306
00:46:13,072 --> 00:46:15,745
và sau đó là chia tách
quân đội của ông thành ba..

307
00:46:15,872 --> 00:46:19,182
Và hành quân xuống
dòng sông một phần..

308
00:46:19,432 --> 00:46:22,902
Đội quân của Poros rất mạnh
vì những con voi.

309
00:46:53,912 --> 00:46:58,428
Tất nhiên là có rất nhiều
trận chiến. Bốn là quan trọng.

310
00:46:59,392 --> 00:47:03,670
Lần đầu tiên là ở ..
Granicus vào năm 334 trước Công nguyên.

311
00:47:04,152 --> 00:47:08,065
Sau đó tại Pineros, đó là
bây giờ gọi là Delicay..

312
00:47:08,272 --> 00:47:10,991
đâu đó quanh lskenderun.

313
00:47:11,672 --> 00:47:15,347
Và sau đó là thứ ba
trên đồng bằng Gaugamela...

314
00:47:15,512 --> 00:47:19,664
phía đông bắc Mosul.
Cuối cùng đã có

315
00:47:19,912 --> 00:47:22,028
trận đấu với Poros.

316
00:47:22,872 --> 00:47:27,343
tôi đã gặp một người đàn ông đến từ lskenderun,
và hỏi anh ấy về Delicay.

317
00:47:27,632 --> 00:47:30,590
Anh ấy rất ngạc nhiên
Tôi đã nghe nói về Delicay.

318
00:47:35,032 --> 00:47:40,231
Nhưng chẳng phải anh ấy đã thắng tất cả sao?
trận chiến với quân đội của mình?

319
00:47:41,672 --> 00:47:44,903
Không ai nhớ
tên của họ.

320
00:47:45,512 --> 00:47:48,345
Chỉ có Alexander.
-Anh sai rồi.

321
00:47:48,872 --> 00:47:51,306
Tất nhiên
ông ấy cần quân đội của mình,

322
00:47:51,472 --> 00:47:55,181
nhưng 2300 năm trước
tham gia một chiến dịch

323
00:47:55,392 --> 00:48:00,705
và chiến thắng mọi trận chiến dưới
những hoàn cảnh đó không hề dễ dàng.

324
00:48:01,392 --> 00:48:03,906
Bạn có nghĩ nó dễ dàng không

325
00:48:04,112 --> 00:48:06,262
để lãnh đạo một đội quân tất cả những điều đó
chặng đường trong 1 3 năm.

326
00:48:06,432 --> 00:48:09,151
Sultan Selim không thể
thậm chí đến được Caldiran

327
00:48:09,432 --> 00:48:11,741
bởi vì quân đội của anh ấy
đã nổi dậy chống lại anh ta.

328
00:48:11,872 --> 00:48:15,148
-Nhưng tại sao anh ấy lại làm vậy?
Chỉ để làm nên lịch sử?

329
00:48:17,312 --> 00:48:19,507
Anh ta xâm chiếm
những đất nước hòa bình.

330
00:48:19,632 --> 00:48:21,748
Thế là đủ rồi
về Alexander.

331
00:48:21,912 --> 00:48:25,746
-Có gì đặc biệt vậy?
về Alexander này?

332
00:48:26,032 --> 00:48:28,705
-Người không biết
quá khứ không thể nhìn thấy tương lai.

333
00:48:28,872 --> 00:48:32,467
Chúng tôi cũng có nhiều chỉ huy vĩ đại.
Fatih the Conquerer chẳng hạn.

334
00:48:32,592 --> 00:48:37,825
Hoặc Urukagina, đó
vua Lưỡng Hà vĩ đại.

335
00:48:38,832 --> 00:48:40,470
Urumachine?

336
00:48:44,192 --> 00:48:49,027
Đó là loại tên gì vậy?
-Urukagina. Vua của Lagesh.

337
00:48:49,472 --> 00:48:52,703
Ngài xuất hiện khi các linh mục
đã bóc lột nhân dân.

338
00:49:01,072 --> 00:49:02,949
Và về các cuộc xâm lược.

339
00:49:04,352 --> 00:49:06,912
Alexander mở rộng nền văn minh.

340
00:49:07,192 --> 00:49:09,103
Ông ấy đã xây dựng những thành phố mới và...

341
00:49:09,272 --> 00:49:12,070
đã mang các nền văn hóa lại với nhau.

342
00:49:13,112 --> 00:49:16,582
Người Ba Tư đã từng
khiến người Hy Lạp đau khổ,

343
00:49:17,192 --> 00:49:20,389
liên tục tấn công họ.

344
00:49:21,552 --> 00:49:24,589
Đầu tiên anh ấy xử lý các cuộc tấn công.

345
00:49:24,752 --> 00:49:28,427
Anh muốn chinh phục
Ai Cập vậy mà...

346
00:50:42,032 --> 00:50:43,101
Mẹ ơi.

347
00:50:44,192 --> 00:50:46,786
Xuống đi mẹ.

348
00:50:48,752 --> 00:50:49,741
Xuống đi.

349
00:50:56,392 --> 00:50:59,941
Anh ấy đã tới Gedrozia
Sa mạc ở miền nam Pakistan.

350
00:51:00,072 --> 00:51:02,825
Đó là một nơi khủng khiếp
gần như không thể vượt qua.

351
00:51:03,592 --> 00:51:08,268
Chỉ có 1 2.000 người sống sót
trong số 60.000.

352
00:51:08,792 --> 00:51:12,182
Một số chết vì khát

353
00:51:12,352 --> 00:51:14,627
và một số nạn đói.

354
00:51:15,592 --> 00:51:19,631
Họ đã rất đói
họ đã ăn thịt ngựa của họ.

355
00:51:20,872 --> 00:51:24,911
Kiệt sức họ vật lộn
băng qua sa mạc vô tận đó.

356
00:51:26,032 --> 00:51:31,868
Sau đó họ nhìn thấy đàn quạ
bay qua bầu trời trống rỗng.

357
00:51:33,152 --> 00:51:37,748
Họ nghĩ rằng những con quạ
đang bay tới nguồn nước.

358
00:51:38,872 --> 00:51:41,625
Sau khi họ vật lộn
một thời gian...

359
00:51:41,792 --> 00:51:45,148
họ đã nhìn thấy một cái gì đó giống như
nước.

360
00:51:46,112 --> 00:51:49,502
Đầu tiên họ nghĩ
là một ảo ảnh.

361
00:51:51,032 --> 00:51:53,023
Đột nhiên họ nhìn thấy

362
00:51:53,152 --> 00:51:56,383
nước ở giữa
của sa mạc.

363
00:51:57,512 --> 00:52:01,061
Một người lính bước đi
về phía nước, và ..

364
00:52:01,192 --> 00:52:03,752
-Con trai! Quên chuyện khác đi
những rắc rối của mọi người

365
00:52:04,352 --> 00:52:06,104
và hãy lo lắng cho chúng tôi.

366
00:52:08,752 --> 00:52:13,030
Tôi vẫn đang đau buồn vì
cái chết của đứa con trai tội nghiệp của tôi.

367
00:52:13,472 --> 00:52:15,064
Đúng vậy.

368
00:52:15,952 --> 00:52:18,261
Nhưng có
chúng tôi không thể làm gì về nó

369
00:52:18,832 --> 00:52:24,304
Anh ấy luôn liều lĩnh và
anh ấy không bao giờ thích làm việc.

370
00:52:28,512 --> 00:52:31,948
Anh nhất quyết đòi đi
và chúng tôi không thể ngăn cản anh ta.

371
00:52:33,352 --> 00:52:37,106
Và anh ấy yêu em rất nhiều, Saffet.
- Đó là loại tình yêu gì vậy?

372
00:52:37,752 --> 00:52:42,030
Chính mẹ tôi là người
đã đưa tôi lên. Anh ấy đã làm gì?

373
00:52:42,392 --> 00:52:45,350
Anh ấy đã không ở đây
khi chúng tôi gặp rắc rối.

374
00:52:45,672 --> 00:52:50,746
Anh ấy đã đến thăm chúng tôi một lần
hoặc hai lần một năm.

375
00:52:51,312 --> 00:52:55,430
-Tôi có đúng không?
- Và cậu theo đuổi anh ấy.

376
00:52:55,712 --> 00:52:57,509
Bạn cũng muốn đi.

377
00:52:58,672 --> 00:53:01,186
Hóa ra bạn đã
trở thành một chàng trai nổi loạn.

378
00:53:01,312 --> 00:53:04,509
Bạn vẫn chưa có
một công việc thích hợp.

379
00:53:04,872 --> 00:53:08,262
tôi không thể hiểu được
tại sao bạn từ chức

380
00:53:08,512 --> 00:53:12,664
từ văn phòng đăng ký?
-tôi đã thay đổi công việc.

381
00:53:13,392 --> 00:53:17,180
tôi bị buộc phải làm việc
cả đời tôi. Nó quá nhiều.

382
00:53:17,712 --> 00:53:20,829
-Tôi biết người đăng ký.
Anh ấy là một người đàn ông tốt.

383
00:53:21,232 --> 00:53:25,669
Vâng, anh ấy thực sự là
một người đàn ông dễ tính.

384
00:53:27,512 --> 00:53:30,549
Nếu bạn không thể hòa hợp với
anh ấy, bạn không thể có ai cả.

385
00:53:32,352 --> 00:53:36,425
Anh ấy nói bạn ở đây vì lợi ích
của ông nội bạn

386
00:53:36,552 --> 00:53:38,747
nếu không tôi sẽ có
bay đi mất.

387
00:53:38,952 --> 00:53:43,548
Tôi đã nói với anh ấy rằng anh ấy đã đánh giá quá cao..
khả năng bay của tôi.

388
00:53:44,232 --> 00:53:47,986
-Và anh ấy đã nói gì?
-''Đưa ông ấy đi.''

389
00:53:52,472 --> 00:53:55,703
Chúng tôi đã sắp xếp mọi thứ có thể
việc làm cho bạn trong thị trấn.

390
00:53:57,752 --> 00:54:00,061
Hoặc là bạn đã bị sa thải
hoặc bạn bỏ cuộc.

391
00:54:01,472 --> 00:54:04,350
Bạn đã vào quân đội nhưng nó
đã không làm nên một người đàn ông của bạn.

392
00:54:05,312 --> 00:54:07,951
Chúng ta có thể làm gì khác?

393
00:54:08,912 --> 00:54:10,630
Bạn muốn gì?

394
00:55:04,282 --> 00:55:11,154
tôi muốn nói với bạn điều này
Đúng. Có lẽ tôi là một kẻ lỏng lẻo.

395
00:55:11,482 --> 00:55:14,440
Bạn chán tôi rồi
đang bất mãn.

396
00:55:14,802 --> 00:55:17,600
tôi nghĩ tôi không có
tài năng cho bất cứ điều gì.

397
00:55:17,722 --> 00:55:23,718
Tuổi trẻ của tôi đang bị lãng phí
giống như một đầu điếu thuốc lá vô dụng.

398
00:55:24,482 --> 00:55:27,872
Tôi không có nhà,
không bạn bè, không việc làm.

399
00:55:28,322 --> 00:55:31,837
Tôi đã lãng phí những năm tháng đẹp nhất của mình
mắc kẹt ở thị trấn này.

400
00:55:33,002 --> 00:55:37,120
Sự nam tính và trái tim của tôi là
tan chảy trước mắt tôi.

401
00:55:38,122 --> 00:55:39,760
Hãy để tôi thêm điều này nữa.

402
00:55:39,922 --> 00:55:44,393
tôi không nghĩ gì khác ngoài
rời thị trấn này trước khi thực hiện nghĩa vụ quân sự.

403
00:55:44,922 --> 00:55:47,311
Vào buổi sáng đặc biệt đó..

404
00:55:47,522 --> 00:55:52,038
tôi cảm thấy có những mối quan hệ sâu sắc hơn
ràng buộc tôi với thị trấn này.

405
00:55:52,522 --> 00:55:56,231
Có mùi hương của
cây thông trong không khí.

406
00:55:56,842 --> 00:55:59,058
Ngày hôm đó tôi cảm thấy

407
00:55:59,242 --> 00:56:03,315
tôi đã nhìn thấy những cây thông
và những cây sồi lần đầu tiên.

408
00:56:03,802 --> 00:56:07,511
Vì thế vào sáng sớm,
thường có..

409
00:56:07,722 --> 00:56:10,714
chỉ có những con chó đi lạc ở ngoài
đường phố, lang thang không mục đích.

410
00:56:10,882 --> 00:56:15,080
Tôi yêu những buổi sáng yên tĩnh này,
những con chó, mùi đất.

411
00:56:16,082 --> 00:56:20,200
tôi không hiểu
những mối quan tâm nhỏ nhặt của mọi người.

412
00:56:20,562 --> 00:56:23,156
tôi thấy họ xa lạ và
gây khó chịu.

413
00:56:24,282 --> 00:56:27,797
Bây giờ hãy nói cho tôi biết.
Có gì sai khi muốn

414
00:56:28,034 --> 00:56:32,513
đi đến một nơi nào đó..
có chuyện gì nghiêm trọng đang xảy ra à?

415
00:57:31,482 --> 00:57:32,995
Mẹ có nhớ không

416
00:57:33,282 --> 00:57:37,116
khi tôi còn học trung học, chúng tôi đã
sống trong tầng hầm ẩm ướt đó?

417
00:57:37,522 --> 00:57:41,834
Một đêm nọ anh chợt đến.
Hồi đó chúng tôi nghèo lắm.

418
00:57:42,202 --> 00:57:44,921
Chúng tôi đang ăn
quy định của làng.

419
00:57:47,082 --> 00:57:52,361
Chúng tôi từng bí mật thu thập
miếng xà phòng.

420
00:57:52,882 --> 00:57:57,558
Khi chúng tôi đang ăn cháo
có tiếng gõ cửa.

421
00:57:57,922 --> 00:58:00,561
Đó là anh ấy.
- Còn bắp không bà?

422
00:58:03,002 --> 00:58:05,470
Ăn mặc chỉnh tề như thường lệ.

423
00:58:05,682 --> 00:58:06,831
Anh bước vào trong..

424
00:58:07,034 --> 00:58:10,671
và nhìn thấy cháo
trên chiếc bàn cong.

425
00:58:10,962 --> 00:58:13,715
Anh hếch mũi lên nói..
-Con trai, dừng lại đi.

426
00:58:14,242 --> 00:58:17,120
'' Đó là cái gì vậy? bạn có phải
ăn cháo lúa mì à?”

427
00:58:17,242 --> 00:58:18,834
Emin! Dừng lại đi!

428
00:58:24,034 --> 00:58:25,063
Bất cứ điều gì.

429
00:58:26,482 --> 00:58:28,632
Anh ấy là một người đàn ông thú vị.

430
00:58:29,002 --> 00:58:31,152
Anh ấy đã sống và đã chết.

431
00:58:31,442 --> 00:58:34,354
mà không bao giờ cảm thấy mệt mỏi,
mang theo bất kỳ gánh nặng nào.

432
00:58:34,522 --> 00:58:36,592
-Bạn đã đóng góp,
và nhìn xem chuyện gì đã xảy ra?

433
00:58:37,282 --> 00:58:41,560
Bạn đã xây dựng được một kênh và bây giờ
dân làng nói về bạn.

434
00:58:48,922 --> 00:58:52,198
-tôi không quan tâm chuyện gì
Dân làng nói.

435
00:58:55,282 --> 00:58:59,639
Bất cứ khi nào tôi đi

436
00:58:59,962 --> 00:59:04,513
vượt qua điều đó
kênh tôi cảm thấy rất tự hào.

437
00:59:05,002 --> 00:59:08,392
Không phải lĩnh vực của bạn đã xảy ra sao
ở cuối kênh?

438
00:59:10,242 --> 00:59:13,439
Mục tiêu của bạn không phải là mang theo
nước vào ruộng của bạn?

439
00:59:13,602 --> 00:59:19,871
Chẳng phải nó đã làm nên tất cả sao
thung lũng trở nên xanh hơn?

440
00:59:20,002 --> 00:59:24,314
Một con kênh không có nước.
- Dù thế nào cũng không quan trọng.

441
00:59:24,642 --> 00:59:28,794
Ngay cả cây non nhỏ này cũng có...

442
00:59:28,962 --> 00:59:31,601
kỳ quan của thiên nhiên

443
00:59:31,802 --> 00:59:33,758
ẩn trong đó. Nhìn vào
những nhánh này.

444
00:59:33,882 --> 00:59:38,956
Một chi nhánh mới mỗi năm. Cái này
một cái thì ngắn vì trời mưa ít hơn.

445
00:59:39,602 --> 00:59:41,081
Vậy thì sao?

446
00:59:48,122 --> 00:59:51,159
Thiên nhiên nắm giữ câu trả lời
cho tất cả các câu hỏi của chúng tôi.

447
00:59:53,002 --> 00:59:57,439
Bạn phải cảm nhận được chính mình
như một phần của tổng thể.

448
00:59:58,162 --> 00:59:59,959
Bố của bạn
đã bỏ rơi nơi này.

449
01:00:00,122 --> 01:00:03,194
Hãy lấy
một cái gì đó thẳng thắn.

450
01:00:03,882 --> 01:00:07,477
Không phải ai cũng may mắn
đủ để vào đại học.

451
01:00:07,602 --> 01:00:09,991
May mắn? Bạn gọi đây là may mắn?

452
01:00:11,242 --> 01:00:14,632
Những gì khác có thể có
bố tôi xong chưa?

453
01:00:15,842 --> 01:00:17,161
Bạn cảm thấy mạnh mẽ.

454
01:00:17,282 --> 01:00:23,721
Nhưng sự thật là bạn
phải sống ở thị trấn.

455
01:00:25,482 --> 01:00:28,918
không có gì
nhưng cây cối.

456
01:00:30,002 --> 01:00:33,517
Có lẽ anh ấy đã đúng.
-Nghe.

457
01:00:34,082 --> 01:00:37,552
- Khi bố cậu bỏ đi...
-Anh ấy là anh trai của cậu.

458
01:00:37,682 --> 01:00:40,594
Bạn đã chơi cùng nhau
ở những đồng cỏ này.

459
01:00:40,882 --> 01:00:43,680
Bạn đã cười
trên cùng những con phố.

460
01:00:44,082 --> 01:00:48,121
Nhưng tôi chưa một lần nghe thấy bạn
nói bất cứ điều gì tốt về anh ấy.

461
01:00:48,402 --> 01:00:51,712
Mọi người nên có một chút
lòng trắc ẩn hoặc sự dịu dàng.

462
01:00:51,882 --> 01:00:55,079
Làm sao bạn có thể như vậy
xa cách và vô cảm.?

463
01:00:56,322 --> 01:00:57,960
Nhưng Saffet, còn ..

464
01:00:58,082 --> 01:01:02,360
Tại sao tôi là người duy nhất
đau khổ vì lỗi lầm của cha tôi?

465
01:01:02,642 --> 01:01:04,712
Bạn không phải là của anh ấy sao
người thân cũng vậy?

466
01:01:06,802 --> 01:01:09,362
Tại sao tôi là người duy nhất
đau khổ?

467
01:01:10,522 --> 01:01:13,912
- Saffet con trai..
-Sao cậu có thể nhún vai được...

468
01:01:14,122 --> 01:01:17,194
trách nhiệm như
nước đổ đầu vịt?

469
01:01:18,562 --> 01:01:19,915
Chắc chắn là không.

470
01:01:20,122 --> 01:01:22,556
Điều gì khiến bạn
nghĩ vậy à?

471
01:01:22,762 --> 01:01:26,721
Có lẽ tôi ngu dốt.
Tôi không biết về Alexander...

472
01:01:26,922 --> 01:01:31,359
Nhưng kiến thức có ích gì
nếu bạn không chia sẻ nó?

473
01:01:32,034 --> 01:01:35,114
Nó không đủ
để đọc sách.

474
01:01:35,282 --> 01:01:37,557
Bạn đã học được tất cả những điều đó
cho riêng mình à?

475
01:01:37,682 --> 01:01:42,915
Bây giờ điều này thật vô lý.
Bạn biết gì không?

476
01:01:43,242 --> 01:01:47,121
Thật dễ dàng để nói chuyện
và khó có thể làm được gì.

477
01:01:47,482 --> 01:01:49,916
Tôi đã bắt đầu không có gì.

478
01:01:50,682 --> 01:01:54,197
tôi đã quyết tâm học
và tôi chưa bao giờ bỏ cuộc.

479
01:01:54,442 --> 01:01:57,639
tôi đã đi học vào ngày
một con lừa trở lại suốt mùa đông.

480
01:01:57,842 --> 01:02:01,118
Tôi biết tôi đã trải qua những gì.

481
01:02:01,242 --> 01:02:05,201
Tôi đã làm việc trên đồng ruộng.
Bạn có nghĩ nó dễ dàng không?

482
01:02:05,722 --> 01:02:07,280
Bạn có?

483
01:02:14,842 --> 01:02:18,596
Tôi đã tự mình làm việc chăm chỉ
và đậu vào trường đại học.

484
01:02:18,762 --> 01:02:21,196
Sau lưng tôi nhìn thấy nó đầu tiên
áo khoác ở trường đại học

485
01:02:21,362 --> 01:02:25,401
tôi đã tự học tiếng Anh,
và đã đến Mỹ.

486
01:02:25,882 --> 01:02:29,431
Và tôi đã làm tất cả điều này như thế nào?
Trong khi những người khác đang thảo luận..

487
01:02:29,642 --> 01:02:33,681
trận đấu bóng đá suốt đêm.
Lúc đó bố bạn đang làm gì?

488
01:02:33,842 --> 01:02:37,676
Anh ấy mặc bộ quần áo sang trọng
chạy vòng quanh sau các đại biểu.

489
01:02:38,034 --> 01:02:39,316
Phải không?

490
01:02:54,122 --> 01:02:57,319
Vâng, có lẽ tôi đang sống
một cuộc sống tách biệt

491
01:02:58,722 --> 01:03:00,838
và những người bạn thân nhất của tôi
là những cuốn sách của tôi

492
01:03:01,642 --> 01:03:04,236
tôi không tin
trong con người nữa.

493
01:03:05,034 --> 01:03:06,634
Chỉ có trong tự nhiên.

494
01:03:07,202 --> 01:03:10,274
Bố cậu nghĩ
Tôi đã lãng phí cuộc đời mình.

495
01:03:10,682 --> 01:03:13,196
Anh ấy thường nói với mọi người
Tôi không biết phải sống thế nào.

496
01:04:05,922 --> 01:04:09,232
Không còn chút ngô nào à?
-KHÔNG.

497
01:04:24,162 --> 01:04:26,630
Bố. Chúng ta sẽ đi và
hái một ít ngô?

498
01:05:52,442 --> 01:05:55,161
Tại sao bạn lại nhìn chằm chằm vào tôi như vậy?
-Không có gì.

499
01:06:02,682 --> 01:06:04,673
Đừng khóc nữa, người phụ nữ.

500
01:06:11,202 --> 01:06:13,670
Bây giờ tại sao bạn lại mang theo
lên chủ đề một lần nữa?

501
01:06:18,522 --> 01:06:20,319
Bạn có nghĩ
bạn có hoàn hảo không?

502
01:06:36,322 --> 01:06:40,759
Saffet, bạn cũng có điều tương tự
rắc rối như cha của bạn.

503
01:06:42,562 --> 01:06:45,440
Bạn vẫn chưa
đã có một công việc phù hợp.

504
01:06:47,842 --> 01:06:50,197
Bây giờ nghĩa vụ quân sự của bạn
đã xong, hãy quyết định đi.

505
01:06:52,922 --> 01:06:55,197
kết hôn
và có con.

506
01:06:58,722 --> 01:07:03,159
Bạn là người duy nhất trong chúng tôi
làng đã đi học đại học.

507
01:07:03,402 --> 01:07:06,155
Bạn đã ra nước ngoài, học được
ngoại ngữ.

508
01:07:06,602 --> 01:07:09,912
nhưng cuối cùng bạn đã đến
lại và định cư ở đây.

509
01:07:13,034 --> 01:07:16,591
Bạn không học để có được
rời xa những cánh đồng này?

510
01:07:19,362 --> 01:07:22,513
Tôi không hiểu tất cả những gì
nền giáo dục đó là dành cho

511
01:07:35,842 --> 01:07:38,356
Một người trong chúng tôi đang ở dưới
trái đất, và..

512
01:07:39,202 --> 01:07:42,478
đó là nơi chúng tôi
tất cả đều được định sẵn.

513
01:07:46,722 --> 01:07:51,159
Tôi có niềm tin tuyệt đối vào
Chúa ơi, nhưng chúng ta đến và chúng ta đi.

514
01:07:51,562 --> 01:07:55,271
Mẹ, bố và tôi ở đâu
các chú? Họ đã đi hết rồi.

515
01:07:56,562 --> 01:07:59,156
Bây giờ tất cả chúng ta đều đã lớn tuổi.

516
01:08:02,922 --> 01:08:06,801
Nhưng tại sao Chúa lại cất đi
mạng sống của một đứa trẻ vô tội?

517
01:08:09,322 --> 01:08:12,234
Hai năm có thể là tội lỗi gì
con già có phạm tội gì không?

518
01:08:15,482 --> 01:08:17,837
Đưa con của Kezban đi,
chẳng hạn.

519
01:08:20,882 --> 01:08:22,554
-Không ai có thể biết được.

520
01:08:28,282 --> 01:08:30,318
Không ai khác ngoài Chúa.

521
01:08:30,922 --> 01:08:33,117
Chúng ta không nên biết
mọi thứ.

522
01:08:36,242 --> 01:08:39,359
Chỉ cần biết bạn cần gì
thế là đủ rồi.

523
01:08:41,202 --> 01:08:43,591
Vấn đề là gì
trong việc biết nhiều hơn?

524
01:08:45,322 --> 01:08:48,155
Chúa đã cho chúng ta hai cái tai
thay vì bốn.

525
01:08:50,202 --> 01:08:52,716
Bởi vì bạn có thể nghe thấy
cũng có hai tai.

526
01:08:55,122 --> 01:08:58,028
Vâng, thưa cô, chúng ta đã mất
con trai nhưng

527
01:08:58,202 --> 01:09:04,550
đó là ý muốn của Chúa. có
ngày tốt và ngày xấu.

528
01:09:04,962 --> 01:09:07,430
Khi tôi trở về từ Ấn Độ

529
01:09:07,602 --> 01:09:09,593
Tôi đã hoàn toàn kiệt sức.

530
01:09:09,762 --> 01:09:13,994
Trong khi tôi đang run rẩy trên
boong tàu tôi đang nghĩ.

531
01:09:14,362 --> 01:09:18,401
Nếu tôi đến được đất nước của mình,
tôi sẽ không bao giờ như vậy

532
01:09:18,562 --> 01:09:22,999
lại không vui nữa chừng nào
Tôi đã có chỗ ở và thức ăn.

533
01:09:24,442 --> 01:09:28,993
Chúng tôi đã về nhà,
nhưng nơi đó đã bị hủy hoại.

534
01:09:30,322 --> 01:09:32,677
Chiến tranh đã ảnh hưởng
những nơi này nữa.

535
01:09:35,322 --> 01:09:39,281
Hôn thê của tôi đã từ bỏ tôi
và kết hôn với người khác.

536
01:09:40,282 --> 01:09:41,874
Cô ấy thậm chí còn có một đứa con.

537
01:09:46,602 --> 01:09:47,921
Đúng vậy.

538
01:09:49,282 --> 01:09:51,398
Bây giờ tôi là một nông dân.

539
01:09:52,322 --> 01:09:55,473
Vậy thì sao? Không sao đâu.

540
01:09:58,682 --> 01:10:00,957
Nhưng tôi không muốn chết,
bạn biết đấy.

541
01:10:04,002 --> 01:10:07,551
Tôi hy vọng Chúa cho tôi sống
ít nhất là 20 năm nữa.

542
01:10:09,402 --> 01:10:13,281
-Bạn phải sống và ăn.
khỏe mạnh như người Mỹ.

543
01:10:14,242 --> 01:10:17,791
-Để cắt một câu chuyện dài, tôi đã có
lúc tốt và lúc xấu.

544
01:10:17,922 --> 01:10:21,517
Bạn nên luôn luôn có hy vọng.
-Cha sẽ sống lâu hơn tất cả chúng ta, thưa cha.

545
01:10:24,362 --> 01:10:26,876
Bạn có thể thấy
trạng thái tôi đang ở.

546
01:10:28,322 --> 01:10:31,200
Miệng tôi run rẩy và
mắt trái của tôi giật giật.

547
01:10:32,602 --> 01:10:35,162
Nhưng điều tồi tệ nhất
hơn hết là đang cố gắng ngủ.

548
01:10:38,034 --> 01:10:42,160
Ngay khi tôi bắt đầu rơi
đang ngủ, đột nhiên

549
01:10:42,362 --> 01:10:45,320
Tôi bị đau ở bên phải.

550
01:10:47,762 --> 01:10:51,471
Rồi nỗi đau di chuyển
lên đến đầu tôi

551
01:10:53,682 --> 01:10:56,276
và tôi có điều khủng khiếp
đau đầu.

552
01:10:57,082 --> 01:10:59,391
-Tuổi tác mang lại
đau nhức.

553
01:10:59,522 --> 01:11:02,082
Nhưng tôi vẫn muốn
tiếp tục sống.

554
01:11:02,362 --> 01:11:04,318
Ít nhất là 20 năm nữa.

555
01:11:11,642 --> 01:11:13,633
Bạn có thể nghe được âm nhạc không?

556
01:11:14,602 --> 01:11:19,059
-Cha nói đúng. Khi mẹ tôi
chết rồi tôi tưởng tôi không thể chịu nổi.

557
01:11:19,322 --> 01:11:21,677
Nhưng bây giờ tôi có thể
hầu như không nhớ nổi khuôn mặt của cô ấy.

558
01:11:25,562 --> 01:11:29,874
Nhưng khi tôi mang thai tôi cảm thấy
điều mà trước đây tôi chưa từng có.

559
01:11:31,642 --> 01:11:35,026
Tôi không biết chính xác. Có thể
một điều ước tốt lành?

560
01:11:37,602 --> 01:11:40,753
Như thể tôi đã nhận ra
cuộc sống là về cái gì.

561
01:11:40,962 --> 01:11:44,028
-Sớm thôi sẽ không còn ai nữa
thăm mộ chúng tôi.

562
01:11:44,162 --> 01:11:45,993
- Thay gối đi bố.

563
01:11:46,722 --> 01:11:50,192
Dùng cán gỗ dày
ghim như người Nhật làm.

564
01:11:50,722 --> 01:11:52,997
Ngay dưới cổ của bạn.

565
01:11:53,242 --> 01:11:56,837
Hầu hết các cơn đau đầu đều do
dây thần kinh ở sau gáy.

566
01:11:59,442 --> 01:12:04,357
-Năm ngoái khi hỏa hoạn
nổ ra, tôi chạy về nhà.

567
01:12:05,202 --> 01:12:08,399
Tôi rất nhẹ nhõm khi thấy
nó không có ở nhà chúng tôi.

568
01:12:08,642 --> 01:12:12,555
Ali và Asiye đã
ngắm lửa bằng...

569
01:12:12,762 --> 01:12:18,439
vẻ kinh hoàng, hoảng loạn và
trên mặt họ cầu xin.

570
01:12:19,482 --> 01:12:22,918
Nó làm tôi sợ
nhìn họ như vậy.

571
01:12:23,122 --> 01:12:27,354
Tôi nghĩ những đứa trẻ này sẽ thấy vậy
nhiều trong suốt cuộc đời của họ.

572
01:12:27,522 --> 01:12:31,561
Tất cả mọi người đã
vừa chạy vừa la hét.

573
01:12:32,202 --> 01:12:35,353
Và cái nhìn cầu khẩn đó
khuôn mặt của các em.

574
01:12:35,482 --> 01:12:37,552
tôi không thể hiểu được
ra khỏi tâm trí của tôi

575
01:13:52,842 --> 01:13:55,151
Mẹ! Tại đó
hướng nằm ở Ấn Độ?

576
01:13:56,034 --> 01:13:58,112
-Không biết.
Tôi nghĩ thế này.

577
01:13:58,962 --> 01:14:01,795
- Ý cậu là về phía Yenice?
-tôi đoán vậy.

578
01:14:01,922 --> 01:14:04,516
Đó là phía đông phải không?
-Vậy là vượt qua dãy núi rồi.

579
01:14:05,722 --> 01:14:07,474
-Vâng. tôi nghĩ vậy.

580
01:14:37,122 --> 01:14:40,637
Nếu cô ấy có danh hiệu
những việc làm được thực hiện nhân danh cô ấy

581
01:14:40,762 --> 01:14:44,721
trong khi chồng cô ấy còn sống, cô ấy
bây giờ sẽ không còn một xu dính túi nữa.

582
01:14:50,082 --> 01:14:52,038
Cô ấy hỏi tôi có cái nào không
việc giặt giũ phải được thực hiện.

583
01:14:52,482 --> 01:14:53,961
-Ai?
-Vợ anh.

584
01:14:55,522 --> 01:14:59,674
Tôi đã nói chỉ có những thứ đó thôi
mà tôi đang mặc.

585
01:15:02,242 --> 01:15:05,120
Cô ấy đã không đề nghị
để rửa những thứ đó.

586
01:15:06,602 --> 01:15:09,799
Vì vậy tôi đã không cởi chúng ra.
Tôi đã bỏ chúng vào một cái túi.

587
01:15:16,562 --> 01:15:20,237
Có lẽ tôi nên uống một ít
những việc làm được thực hiện nhân danh tôi.

588
01:16:41,242 --> 01:16:43,198
Asiye, bạn có phải không?
con cừu của tôi đang ngủ à?

589
01:16:43,922 --> 01:16:46,436
tôi đang định hỏi bạn
để xoa bóp vai tôi.

590
01:16:46,922 --> 01:16:49,058
Bạn tiếp tục ngủ.

591
01:16:50,882 --> 01:16:55,398
Đầu tôi lại đau nhức nữa rồi.
Nó đang khiến tôi tỉnh táo.

592
01:16:55,922 --> 01:16:58,914
Nuri! Hãy đến và
xoa bóp nó cho tôi.

593
01:16:59,962 --> 01:17:02,351
Xoa bóp vai tôi
một chút.

594
01:17:05,034 --> 01:17:08,478
Nỗi đau chết tiệt này. Tại sao vậy
hành hạ tôi như thế này.

595
01:17:08,682 --> 01:17:10,832
Cổ tôi có cảm giác như
một khối gỗ.

596
01:17:11,002 --> 01:17:14,392
Tôi muốn chặt nó đi.

597
01:17:16,522 --> 01:17:19,275
Chờ đợi. Hãy để tôi buộc cái này.

598
01:17:27,034 --> 01:17:30,114
Bạn có muốn tôi nhấn nó không?
-Nhìn.

599
01:17:31,002 --> 01:17:33,232
Nỗi đau này giống như
một dự báo thời tiết

600
01:17:34,402 --> 01:17:36,677
Hãy để tôi ngồi xuống và
nghỉ ngơi một lúc.

601
01:18:23,722 --> 01:18:26,063
Bọn trẻ có ở trên giường không?
- Đúng vậy.

602
01:18:27,322 --> 01:18:29,233
Họ chưa hoàn thành
đang ăn dưa.

603
01:18:30,522 --> 01:18:34,057
Tôi không chấp nhận nó. Họ có thể
ăn nó khi họ thức dậy.

604
01:19:08,442 --> 01:19:10,080
Xin Chúa gìn giữ chúng ta.

605
01:21:33,922 --> 01:21:39,713
Đối với Mẹ và Cha tôi...


